Nhát cắt

Advice

Tháng Mười Một 2, 2007 · Để lại phản hồi

How to get it? That is your challenge. My advice to you is to listen to your heart. Follow your passion. Believe in who you are and what you can do. Be original. Dance as if no one is watching. Sing as if no one is listening. Love as if you have never been hurt. Live every day as if it were your last. Don’t be afraid. Be unafraid. Be bold. Be crazy. Be different. Burn your neckties. Give your suits to a homeless shelter. Wear black T-shirts. No matter what anyone working for you does, tell them it’s not good enough. Tell them it’s shit. Tell them they’re shit. Threaten to fire them. Annoy your superiors. Irritate your colleagues. Insist on perfection, and then, when you get it, insist on making it more perfect. Got it? Good. Start today.

http://fakesteve.blogspot.com/2007/10/my-message-of-hope-for-borg.html

→ Leave a CommentChuyên mục: Uncategorized

Vỡ kế hoạch!

Tháng Ba 17, 2007 · 5 phản hồi

Đôi lúc vỡ kế hoạch bởi những thứ không đâu. Mà kế hoạch luôn luôn vỡ, người ta phải học cách quen với nó, đề phòng nó.

Một tin buồn là lần này kế hoạch lại vỡ. Điều rủi nhất là nó vỡ từ một chỗ không thể ngờ được, không thể tin được là nó vỡ từ chỗ đó. Điều may mắn là nó vỡ ngay lúc này, chứ để sau mới vỡ thì thật sự là thảm họa.

Một tin vui, là cuối cùng kế hoạch chỉ suýt vỡ, cứu cánh đến từ một chỗ khác khó ngờ, nhưng không phải là không lường được.

Và cuối cùng. Determination!Determination! Determination! The difference between the impossible and the possible lies in a man’s determination. Tiến lên thôi, vỡ cũng tiến, quan trọng là tiến lên, cứ đi rồi sẽ đến.

→ 5 phản hồiChuyên mục: Uncategorized

Forum: The Good, The Bad and The Ugly

Tháng Hai 15, 2007 · 7 phản hồi

Ăn trộm cái Title của Washabi; Inspired by thời gian rỗi rãi và một điều vẫn suy nghĩ lâu nay: rốt cuộc thì forum giúp mình được gì, mất gì và làm sao để nhận cái Good tránh cái Bad và cái Ugrly?

Một quan sát của tớ về cái Ugly: Forum và các cuộc tranh luận trên đó thường khiến người ta trở nên cực đoan hơn, bám chắc lấy định kiến ban đầu hơn là tìm một con đường dung hòa. Lấy vài ví dụ cực đoan

* Bạn Sất. Đã điên càng ngày lại càng cố gắng điên hơn, càng cố khắc họa mình lại càng trở nên điên. Bạn Sất chắc chắn cũng phải có rất nhiều cái hay, muốn thể hiện, muốn chia sẻ. Đó cũng là nhu cầu tự nhiên, bình thường của con người. Nhưng càng cố thì lại càng quái dị hơn, càng khó hiểu và chấp nhận hơn.

* Bạn già Evil.
Siêu cực đoan, càng ngày càng cực đoan hơn. Dù rằng bạn già có nhiều cái dở, nhưng lại cũng có rất nhiều cái hay. Nhưng bạn già cực đoan quá, cực đoan tới mức khiến cho người ta rất khó tiếp nhận những cái hay bạn nói. Nhiều người thậm chí chẳng buồn nghĩ xem trong điều bạn nói có chút gì chân lý không, mà nhìn ngay vào khía cạnh cực đoan của bạn. Thực ra bạn già có nhiều idea rất original, tuy không được hỗ trợ bởi lập luận tốt phía sau, nhưng bạn già có cái đặc biệt là lý luận có thể sai, nhưng kết luận lại vẫn đúng. Bạn già còn một cái rất khéo léo nữa ít ai biết, đó là khả năng viết đi vào lòng người, thế nhưng không hiểu sao bạn già không sử dụng sở trường đó mà lại đi sử dụng sở đoản là tranh biện một cách cực đoan. Chỉ cần bớt cực đoan đi, dùng đúng sở trường của mình thì trong con mắt TLgers bạn già sẽ là một người khác hẳn, khác hẳn.

* Gấu.
Trung thành với tư tưởng dân chủ, quyền tự do phát ngôn, tranh luận tới cùng. Gấu bảo vệ nó tới cùng, chiến đầu tới cùng, tới mức nhiều khi Gấu quên mất rằng chân lý là cái gì đó chúng ta chiến đấu đạt tới, chứ không phải là để tuyệt đối hóa trong hiện tại. Cụ Hồ hoặc đảng cộng sản gì đó đã dạy một câu đại loại thế này “kiên định trong lập trường, mềm mỏng và linh hoạt trong đấu tranh”. Như thế, trên con đường đạt tới mục tiêu của Gấu, nếu như bớt cực đoan hơn, Gấu sẽ dễ dàng trong việc nhận thức được rằng để có dân chủ thì dân trí phải cao. Dân trí thấp thì tự do ngôn luận sẽ biến thành tự do sủa vào mặt nhau, dân chủ của bầy vịt quác quàng quạc, của cái chợ vô tổ chức, chứ không phải dân chủ của tự do ngôn luận, của sự tôn trọng và chấp nhận lẫn nhau. Gấu và TNXM sẽ dễ dàng hơn trong việc pha trộn tư tưởng dân chủ với luật pháp và kỷ luật. Mà thực ra, bất kỳ hệ thống dân chủ nào vẫn cần tới tòa án, pháp luật và nhà tù. Sự khác biệt là họ thực hiện tòa án, dân chủ và nhà tù theo một cách dân chủ.

* Các bạn khác. Và còn nhiều bạn nữa (trong đó có cả tớ) cũng vậy, nêu ra không hết.

Và hình như forum đóng góp không ít vào việc khiến người ta trở nên cực đoan hơn. Để làm rõ ràng, nổi bật các ý tưởng khác biệt của mình, thường mọi người phải nêu nó theo một cách hơi thái quá, tạo sự khó hiểu. Kết cục là gặp phải phản đối gay gắt, và đáp lại theo một cách càng thái quá hơn. Dần dần chính quan niệm trong bản thân con người đó bị đẩy xa khỏi trung tâm, ngày càng xa, trở thành cực đoan lúc nào không biết.

Trường hợp Evil là điển hình nhất. Vicious Circle Thái quá –> Phản ứng –> Tự bảo vệ –> Thái quá” đã đẩy bạn đi xa khủng khiếp.

From TanNg-Picasa

Thảo luận ở đây

TrueLie nói:

Đừng bao giờ cố gắng bẻ gãy quan điểm của người khác, vì làm điều đó cũng giống như đập búa lên một cái đinh, càng đập chỉ càng làm nó lún sâu vào tường thôi.

→ 7 phản hồiChuyên mục: Uncategorized

Sáu trụ cột của nhân cách!

Tháng Hai 7, 2007 · 8 phản hồi

Hồi xưa có đọc về The Six Pillars of Character, vốn định dịch nhưng vừa dài, vừa khó, vừa ngại. Nên thôi tóm tắt lại ý chính của tác giả cho nhanh, tuy vậy ai quan tâm nên đọc thật kỹ bài gốc của tác giả, đầy đủ hơn, chính xác hơn, hay hơn.

  • Đáng tin (trustworthiness). Đáng tin bao hàm trung thực, tin cậy, trung thành, và kiên định. Trung thực theo nghĩa là có gì nói nấy, thấy 1 nói là 1, thấy 2 nói là hai, không dối trá để đạt mục tiêu. Tin cậy theo nghĩa là người khác có thể tin vào bạn, điều bạn nói ra đã được bạn suy nghĩ, kiểm chứng cẩn thận, không vội vàng, bừa bãi khi phát ngôn, có trách nhiệm với lời nói của mình, không hứa hẹn bừa bãi những điều mình không có khả năng thực hiện. Trung thành có nghĩa là trách nhiệm, sự tận tụy và hy sinh cho bố mẹ, vợ chồng, con cái, bạn bè của mình. Kiên định là trước sau như một, nói vì lòng tin, nói vì chính kiến chứ không nương theo hoàn cảnh, tình huống, sức ép. Trong mọi tình huống đều giữ một quan điểm, một cách nhìn.

  • Tôn trọng (Respect). Tôn trọng đó là sự nhìn nhận, đánh giá người khác với sự trân trọng. Biết lắng nghe, thấu hiểu, đánh giá và xem xét nhu cầu, mong muốn của người khác. Biết chấp nhận sự khác biệt, nhìn nhận mọi người trên góc độ của họ, không phán xét bằng cặp mắt của mình. Tôn trọng quyền được biết, được nêu ý kiến của mọi người trong các vấn đề ảnh hưởng tới cuộc sống của họ.

  • Trách nhiệm (Responsiblity). Trách nhiệm bao hàm trách nhiệm với công việc, nỗ lực đạt tới hoàn hảo và sự kiềm chế. Trách nhiệm với công việc nghĩa là đây là việc của tôi, tôi phải lo cho nó, nếu thất bại thì đó là lỗi của tôi. Nỗ lực đạt tới hoàn hảo là cố gắng để mọi thứ tốt hơn, dù không ai yêu cầu nhưng tôi vẫn cố để làm tốt hơn, nhanh hơn, hiệu quả hơn. Đây là nỗ lực để thỏa mãn nhu cầu bên trong, chứ không phải một nỗ lực để đạt được một phần thưởng nào đó. Kiềm chế là việc tự kiểm soát mình, không để mình làm những điều xấu, điều tồi tệ.

  • Công bằng (Fairness). Công bằng là sự bình đẳng, phi phe phái, hợp lý hợp tình, cởi mở và công khai. Điểm đáng lưu ý ở đây là cách ứng xử phù hợp sẽ tạo ra sự công bằng. Nó là công bằng trong cơ hội, trong thực hiện, trong bình luận/nhận xét/đánh giá và trong thưởng phạt hợp lý với kết quả.

  • Quan tâm (Caring). Quan tâm không phải là từ thiện, không phải là thương cảm, nó khả năng lắng nghe bằng trái tim, hành động bằng tấm lòng. Bằng sự quan tâm chúng ta có thể lắng nghe được mong muốn, nỗi đau, khát vọng của người khác, điều mà lý trí xét đoán không thể làm được. Bằng sự quan tâm chúng ta có thể hành động vì người khác, thấu hiểu họ, vì lợi ích của họ. Chúng ta không có lựa chọn khác, bởi vì dù độc lập đến mấy, chúng ta không tồn tại một mình.

  • Công dân tốt (Citizenship). Là công dân tốt tức là tuân thủ các luật lệ thành văn hay không tên của của cộng đồng, chấp nhận nó và hòa mình vào trong nó. Tuân thủ luật lệ chưa đủ là công dân tốt mà còn phải đóng góp, cống hiến để xây dựng và phát triển cộng đồng, cho cả thế hệ trước, thế hệ này và thế hệ sau.

Một việc cần làm là đối chiếu chính mình với 6 trụ cột này để biết mình đang như thế nào, cần nỗ lực gì hơn. Mai có thời gian tôi sẽ làm việc này và post vào đây, còn bạn thì sao? có dám tự đánh giá mình?

→ 8 phản hồiChuyên mục: Uncategorized

Khi ta già

Tháng Một 25, 2007 · 7 phản hồi

Đi thang máy. Khi ta trẻ sẽ rất bực bội khi có ai đó từ tầng 1 bấm lên tầng 2, hoặc tầng 8 lên tầng 9. Khi ta già không để ý, không bực đôi lúc còn thông cảm.

Tranh luận. Khi ta trẻ sẵn sàng tranh luận tới cùng mọi vấn đề, va chạm mọi ngõ ngách, bất kể mình có thạo vấn đề đó hay không. Khi ta già, vì nể mà không muốn cãi, vì không muốn phí thời gian mà bỏ qua không cãi, vì ngại va chạm mà không cãi, vì sợ thua mà không cãi.

Làm việc. Khi ta trẻ, sẵn sàng làm việc tới 12h đêm, quan trọng là được biết, quan trọng là được vui, quan trọng là làm ra kết quả. Khi ta già, không làm việc quá 8h, quan trọng là thành công, quan trọng là được đánh giá, quan trọng là hạnh phúc.

Tư duy. Khi ta trẻ quan trọng là có làm, khi ta già quan trọng là làm đúng việc. Khi ta trẻ 2 người nói khác nhau chỉ có một kẻ đúng, khi ta già 2 người nói ngược nhau cả hai vẫn có thể đúng. Khi ta trẻ “theo cách của anh hay theo cách của tôi”, khi ta già “chúng ta cùng tìm ra một cách thứ 3″

Giá trị. Khi ta trẻ các giá trị quan trọng nhất là “trung thực, tin tưởng, lẽ phải và tri thức”, khi ta già ta bổ sung thêm “hạnh phúc và quan tâm”.

Còn vài thứ nữa, nhưng quên mất. :)

→ 7 phản hồiChuyên mục: Uncategorized

Hà nội vs SG. Chấp nhận và tận dụng sự khác biệt.

Tháng Mười Hai 8, 2006 · 4 phản hồi

Nhân đọc một số thảo luận về HN vs SG. Bàn một chút về chấp nhận và tận dụng sự khác biệt.
http://thanhnienxame.net/showthread.php?p=90658#post90658
———————————————————
Nói chuyện Hà Nội vs Sài Gòn, tớ thích quan điểm của pepper hơn cả (quote từ thread khác).

* Vấn đề là phải chấp nhận khác biệt, chấp nhận rằng người khác có thể khác mình và hai người có thể cùng nhìn vào một vật nhưng thấy hoàn toàn khác nhau. Thế giới thế như thế mới gọi là hay và đẹp, con người như thế mới gọi là bổ sung và hoàn thiện cho nhau.

* Khi đã chấp nhận khác biệt, thì nỗ lực nên dành cho việc tìm xem Hà nội có gì hay, Sài gòn có gì hay, tiến tới chia sẻ những cái hay đó để như người ta nói take the best of both worlds.

* Khi đã hiểu được rằng mỗi người có thể do tricks của riêng mình thì một là có thể tự tin với những cái mình có để mà tập trung phát huy và không phải lo đi hạ thấp thằng khác; hai là hiểu được người khác làm gì để khuyến khích họ làm tốt hơn những cái họ mạnh. Mọi người đều được lợi cả.

* Với những cái xấu, cái không mang lại giá trị có cách hiệu quả để tiêu diệt chúng là tập trung thời gian và sức lực vào những cái hay cái có ích lợi, những cái xấu sẽ tự bị đào thải theo quy luật chọn lọc tự nhiên.

Cũng hơi xấu hổ khi nói rằng, cách đây 3-4 năm tớ mới bắt đầu nhận thức được vấn đề này, và càng ngày càng thấy nó đúng. Trong khi mình xem sách dạy con của Tây thì nó dạy điều này từ lúc 3 tuổi.

Những điều này có vẻ đơn giản, nhưng nó ngấm sâu vào văn hóa người Việt (đặc biệt là trong nhiều cuộc tranh luận tại TL) tới mức nó trở thành tự nhiên. Hậu quả là nó cản trở sự hợp tác trong công việc, cuộc sống, cũng như cản trở việc có được những cái nhìn tốt nhất từ các cuộc thảo luận trên forum cũng như ngoài đời.

Pepper Viết
Cái làm anh nản lòng nhất đó là khả năng chấp nhận sự khác biệt của dân VN hình như quá kém. Bây giờ là thời kỳ nào rồi, là toàn cầu hóa, là thời kỳ ai cũng có thể là công dân thế giới, vậy mà mới chỉ có tí khác biệt trong văn hóa giữa những địa phương trong 1 nước VN nhỏ bé mà không chấp nhận và tự điều chỉnh bản thân được, thế thì hy vọng hão huyền gì cho việc tiến ra thế giới vươn vai thành rồng thành hổ. Muốn tìm hiểu một cái gì đó mới mẻ khác xa với những thứ mình đã từng quen thuộc thì trước tiên con ngừơi phải mở rộng cửa lòng mình chứ nhìn nó với con mắt cũ rích nhàm chán thì sẽ ko bao giờ thấy được cai hay cái đẹp cửa sự khác biệt cả.

→ 4 phản hồiChuyên mục: Uncategorized

Raising Children With Love

Tháng Mười Một 20, 2006 · 11 phản hồi

Thương cho roi cho vọt

Lần gợn đầu tiên xảy ra cách đây khoảng 4-5 năm, khi mà Bông đòi ăn kem. Mình gật, nhưng Bông chần chừ, rồi quay sang hỏi mẹ xem có được ăn không. Mẹ nó trả lời không được, con đang viêm họng, Bông vui vẻ thôi không đòi nữa. Cảm giác bực mình vì con nghe mẹ mà không nghe ba. Mẹ nó cũng nhận thấy cười cười nói “không phải là nó không tôn trọng anh đâu, mà vì nó tin cậy em”. Gợn một chút, “à ha, tin cậy và tôn trọng”, rồi đâu lại vào đấy.

Vẫn là cách dạy con bài bản, kỷ luật, nghiêm khắc. Bông lớn lên là một đứa trẻ ngoan, nhiều người khen tấm tắc. Tự giải quyết các vấn đề của mình, biết tự lo và chăm sóc mình, học hành đúng giờ giấc, tự giác chịu phạt. Còn mình thì trở thành ông ngáo ộp của gia đình. Mỗi khi Bông bướng bỉnh, không kiềm chế được mình, gào thét ầm ỹ với mẹ. Chi cần ba nói cao giọng lên một chút “Bông thôi đi” là mọi việc kết thúc, nó thậm chí quên ngay cả nỗi bực mình, mà vui vẻ chuyển sang chuyện khác. Một lần Bông ốm nặng, ba mẹ dỗ thế nào cũng không chịu uống thuốc, đành quát to lên một câu, Bông giật mình lẳng lặng uống hết chỗ thuốc rồi nằm xuống ngủ. Không mếu, không khóc, chỉ là lẳng lặng nghe theo.

Vẫn là “thương cho roi cho vọt” cho tới khi lần gợn thứ 2 xuất hiện. Đó là khi đang bực mình cái gì đó, gằn giọng gọi “Bông”. Bông chạy vào “gì hả ba?”, với một cặp mắt run rẩy, không biết điều khủng khiếp gì đang chờ đợi mình, cam chịu dù không hiểu nó có tội gì. Giật mình và không nói gì. Hóa ra mình đã trở thành một ông ngáo ộp. Bông mừng rỡ vì thoát nạn. Còn mình lắng lại một chút.

Bim chính là lần gợn tiếp theo. Nó không tuân theo quy luật đã định sẵn. Mặc dù ba nó vẫn có quyền lực tuyệt đối, mỗi khi cần lũ trẻ tuân theo một việc gì đó, chỉ cần ba nó quát lên, thì lập tức mọi chuyện sẽ êm đẹp, chúng sẽ vui vẻ tuân theo. Nhưng có một khác biệt giữa Bông và Bim. Đó là khi Bim sợ vì bị mắng, nó nhắm mắt lại và mếu. Không chút phản kháng, nhưng tủi thân, nằm thu lu úp mặt xuống giường. Mẹ nó thường bảo “nhìn cái thằng này mếu trông có yêu không”. Và cái sự mếu đó của Bim đã khiến một người cứng rắn như ba nó cũng phải động lòng, buộc ba nó phải ngẫm nghĩ. OK! chúng vẫn yêu ta, nhưng chúng nghe ta với sự sỡ hãi, nhiều hơn là tin cậy. Chúng tin mẹ chúng.

Và càng ngày càng gợn. Chúng nghe ta vì chúng mặc định rằng phải nghe ta, chúng sợ ta, không phải vì chúng hiểu rằng ta làm vậy chính vì quyền lợi của chúng, không phải vì chúng tin rằng người yêu chúng luôn luôn yêu cầu chúng làm những điều có lợi cho chúng. Chúng không nghe khi mẹ quát, nhưng chúng tin vào tình yêu của mẹ.

Tự truyện của Lê Vân là cú hích cuối cùng, phá vỡ thành trì đó. Đọc Lê Vân, nhớ lại thái độ sợ hãi không dám nói của Bông, bộ mặt mếu của Bim, chợt hiểu ra nỗi đau của Lê Vân đến mức độ nào. Năm mươi năm không dám nói, năm mươi năm thèm khát mà không dám thể hiện nhu cầu tình cảm của mình với bố. Nghĩ lại về Bông và Bim, giật mình, liệu chúng có phải quên ngay mọi thứ như ba chúng nghĩ, hay sẽ không dám nói mà giữnỗi sợ hãi trong lòng tới tận 50 năm. Giật mình không phải vì lo sau này chúng sẽ viết báo về ba chúng, mà vì lo rằng, liệu chúng có phải chịu nỗi khố sở của việc 50 năm giấu nỗi ấm ức trong lòng, nếu thế thì sẽ tội nghiệp cho chúng lắm.

May be I’m wrong! Thương không phải là cho roi cho vọt? Và như thường lệ, một khi câu hỏi được đặt, thì câu trả lời sẽ đến rất nhanh. Hai ba ngày  và một cuộc thảo luận nhỏ trên YM đã cho câu trả lời: “Yes, I was wrong. Raising the children with love.”

Raising Children With Love

Chúng ta đều giống nhau ở mong muốn con cái trưởng thành, thành công và hạnh phúc, chúng ta chỉ khác nhau ở phương pháp nuôi dạy chúng. Hãy trả lời các câu hỏi dưới đây và lựa chọn cuối cùng thuộc về bạn: “Thương cho roi cho vọt” hay “Raising Children With Love”

Muốn con bạn hạnh phúc?

Con bạn có thể thành công, nhưng liệu nó có hạnh phúc nếu cả cuộc đời nó không dám chắc rằng bố mẹ nó luôn yêu nó?
Con bạn có thể thành công, nhưng liệu sự thành công đấy có mang lại hạnh phúc cho người khác, khi nó không được dậy để biết cách yêu thương?

Muốn năng khiếu con bạn phát huy ?

Liệu một đứa trẻ sống trong sự lo sợ có dám bộc lộ khát vọng của nó với bạn?
Liệu một đứa trẻ luôn lo lắng bị trừng phạt có dám hành động theo tiếng gọi của trái tim nó chứ không phải theo các mong ước của bạn?

Muốn con bạn không sai lầm?

Làm thế nào để con bạn sẵn sàng kể cho bạn những gì diễn ra ở trường, lớp và quan hệ bạn bè của nó. Làm thế nào để con bạn tin rằng mỗi lời bạn khuyên đều vì lợi ích của nó. Làm thế nào để mỗi khi có khó khăn không tự mình giải quyết được nó sẽ đến tìm bạn. Làm cách nào? Nếu không phải là chiếm được tình yêu, sự tin cậy và thông cảm của con bạn

Muốn con bạn tự tin?

Liệu một đứa trẻ luôn cúi gằm trước bạn có thể đứng tự tin trước mọi người?
Liệu một đứa trẻ không tự tin rằng nó được yêu sẽ không cảm thấy mình thất bại và bất hạnh?
Liệu một người có dám xông lên phía trước, khi không chắc được rằng luôn có một nơi cư trú cuối cùng, với lòng tin và tình yêu tuyệt đối – trong lòng cha mẹ?

Và bạn có thể sẽ hỏi tôi, nếu không nghiêm khắc thì làm sao con cái có thể lớn lên thành người. Câu trả lời thật đơn giản, đó chính là thách thức mà mỗi bậc cha mẹ phải vượt qua, để cho con cái chúng ta được dạy dỗ và lớn lên trong tình yêu.

→ 11 phản hồiChuyên mục: Uncategorized

No choice is the best choice – Bài viết hay của friend.

Tháng Mười Một 8, 2006 · 2 phản hồi

Bài viết rất hay về idea, tuy tôi chưa thật sự thích cách thể hiện nội dung, nhưng hy vọng mọi người có thể tóm được ý của Kha

http://blog.360.yahoo.com/blog-eOuN1DQydKj8hCA5vIWJ?p=251

From Kha

Tuy nhiên, điều quan trọng nhất đem lại sự thành công (cả trong công việc hay trong tình yêu) không phải là chúng ta lựa chọn cái gì mà chính là cách chúng ta thực hiện và thích nghi với sự lựa chọn đó như thế nào. Có những người không có gì để lựa chọn, phải bắt đầu bằng những công việc rất bình thường như làm cửu vạn ở một khu chợ hay làm thức ăn gia súc (mà chắc chắn chúng ta sẽ không muốn làm ngày nay khi có nhiều sự lựa chọn) cũng có thể thành doanh nhân thành đạt. Nhưng có những người có điều kiện lựa chọn nhiều thứ thì lại không bao giờ làm được việc gì ra hồn, chính bởi họ có quá nhiều sự lựa chọn, khiến cho có thể từ bỏ nếu thấy khó khăn để lựa chọn cái khác dễ dàng dàng hơn.

Đôi khi, không có sự lựa chọn nào lại là một sự may mắn, một cơ hội để được thử thách và rèn luyện và ai vượt được thử thách này sẽ là người chiến thắng và ngược lại sẽ bị đảo thải.

→ 2 phản hồiChuyên mục: Uncategorized

Rạn xương sườn!

Tháng Mười 18, 2006 · 7 phản hồi

Khoảng tháng trước, đang đứng trong buồng tắm, nhoài người lấy cái khăn lau tay thì trượt chân ngã oạch một cái. Không chống tay kịp nên phang cả cơ thể 85kg vào bồn tắm, mà cái xương sườn là nơi chịu lực duy nhất. Cảm giác đầu tiên là nghẹt thở, đau đớn, bò vào giường nằm ôm ngực 5 phút mới hết đau. Câu chuyện chỉ có thế nếu cái xương sườn không bị rạn. Vài ngày đầu ko đau lắm, nhưng sau đó thì cứ cựa quậy là đau, là khó chịu, mấy tuần không khỏi. Than phiền với đứa bạn thì nó bảo “bác dẫm phải gai mồng tơi”, buồn cười quá cười khục khục thì lập tức nhăn mặt vì đau.

Mấy tuần liền sau đó quả là khó chịu. Nằm ngủ cũng không ổn, nằm bên trái cũng đau, nằm bên phải cũng đau. Tìm được vị trí thích hợp thì không nằm mãi được, trở người là lại đau. Nhổm dậy cũng phải từ từ, vịn cẩn thận không lại đau. Đi lại cũng không ổn, đi từ từ thì không sao, bước nhanh đột ngột lại đau, lách người tránh người khác lại đau. Ngồi làm việc khá hơn một chút, nhưng cứ dừng ko làm là lại khó chịu, vung chân vung tay lại đau. Thế chưa đủ, khó chịu nhất là bị viêm họng, ho mạnh thì đau không chịu nổi, ho nhẹ thì cổ càng ngứa ngáy thêm, muốn ho thì phải nhè nhẹ, hoặc nén ho. Lắm lúc không giữ nổi ho một tràng xong thì lại ôm ngực. Nhưng cứ nghĩ tới câu chuyện “dẫm phải gai mùng tơi” thì lại buồn cười.

Câu chuyện nếu chỉ có thế cũng không có gì đáng kể. Một lần nén cơn ho tự dưng nhớ lại về ông già. Ngày ông ung thư phổi 3 năm trước, khổ sở hơn mình bao nhiêu lần. Xương sườn của ông, không phải là ngã và rạn như xương sườn của mình nữa, mà là một cuộc đại phẫu vết mổ dài hơn 10 phân, xương sườn phải bẻ/cưa để nhìn vào vết bên trong, sau đó là nối và khâu lại. Cuộc giải phẫu chẳng mang lại kết quả gì, bác sỹ nhìn thấy tình trạng ung thư biết không thể cắt được liền khâu lại. Cơn ho của ông khủng khiếp gấp mấy lần viêm họng của mình, một cục ung thư hơn 4cm chèn vào phế quản, ngày thường vài phút ho một cơn tới mức đau quặn cơ ngực. Kết quả là sau giải phẫu ngồi cũng đau, nằm cũng đau, cựa quậy cũng đau, mà ho cũng đau. Tất cả đều là đau khủng khiếp.

Vậy mà ông già không than phiền, lặng lẽ chịu đựng hết, cùng lắm thì nhăn mặt. Còn mình thì sao? Không tới mức nghĩ rằng ông “dẫm phải gai mùng tơi”, vẫn biết là đau lắm, nhưng không hình dung nổi, phải đến tận bây giờ, tới lúc rạn xương sườn này mới hình dung được phần nào nổi khổ ông già chịu đựng lúc đó. Và mình đã làm gì? Khuyên ông đừng dùng Moocphin vì sợ nghiện, sợ sau này lúc đau hơn sẽ không chịu nổi. Đau thế nào nữa, liệu còn đau hơn được hay không. Người bệnh tật như ông, cần nhất sự cảm thông và chia sẻ. Mình đã làm gì? Vẫn đi làm về muộn, tuần qua được vài lần nếu mệt thì ngủ ở nhà chứ không phải ngày nào cũng đến thăm ông. Mình đã làm gì? Vợ đã bảo xuống nhà ông bà ngủ để ở cùng với ông, chần chừ đến phút chót vẫn chưa đi. Mình đã làm gì? Cãi nhau với bà chị/bà già, không đặt nổi tình cảm lên trên cáu giận mà có khi cả tuần chỉ qua ông được một lần.

Hình như mình không phải là người biết mủi lòng. Nhưng nghĩ lại ngày đó, nước mắt lại chảy ra. Ba lần chảy nước mắt đều là vì ông già cả. Một lần trước khi ông mất chừng 1 tháng, lần thứ là khi ông mất, và lần thứ ba chính là lần này.

Không ân hận vì chưa làm đủ việc, những công việc chữa chạy mình đã làm ở mức không ai có thể làm hơn. Nhưng cái ông già cần nhất, lại không phải là tất cả những cố gắng chữa chạy đó. Ông cần sự hiện diện, quan tâm, sự cảm thấy cơn đau của ông bằng tình cảm.

Bài học kinh nghiệm “đừng nghĩ rằng ai đó dẫm phải gai mùng tơi”, nhưng bài học này, còn học để làm gì nữa?

→ 7 phản hồiChuyên mục: Uncategorized

Thẩm Vân – Ơi! em lạc mất em.

Tháng Chín 27, 2006 · Để lại phản hồi

Năm mười ba tuổi
lần đầu tiên nhìn xuống thân thể mình
loang nhạt chút màu đỏ thắm tươi
cảm giác chới với
lẫn hoan hỉ
chợt ào ào tới…
để rồi gần gũi với mình hơn

Năm mười lăm tuổi
đứng ngắm mình trần truồng trong gương
đưa nhẹ hai tay
vuốt ve cổ vai bụng
ngực dậy thì con gái
đầu vú bỗng nở bung
trong khoảnh khắc
cảm giác chan hòa như ngửa mặt hứng nước mưa tuôn trào từ máng xối
để rồi thương yêu mình hơn

Trong đêm đen
năm mười bẩy tuổi
lần đầu tiên
khám phá ra thân thể kì lạ của người đàn ông
sau nụ cười-giọt nước mắt (tự) dâng hiến
là khoảng cách
hun hút dài
thăm thẳm dài
chập chùng dài
…..
Ơi em lạc mất em

Thẩm Vân

→ Leave a CommentChuyên mục: Uncategorized